có “fuck yes” không?

Đối với những lựa chọn khó, hãy thử đếm ngược như phóng tên lửa: 3,2,1,0.


Trong bài Cái nào là rác thì quăng đi, mình có đề cập đến sunk cost fallacy, và tầm quan trọng của việc lựa chọn “làm” hoặc “không làm” thứ gì đó. Bất kì việc làm nào trên đời đều tốn thời gian, năng lượng, thậm chí tiền bạc để làm, nên việc lựa chọn việc đúng để làm là một việc quan trọng.

Tuy vậy, làm sao để biết được một thứ nào đó mình đang làm là một thứ cần phải loại bỏ đi?

Các lựa chọn trong cuộc sống thường không nằm hẳn về 2 thái cực Yes hoặc No. Sẽ có nhiều lựa chọn ở giữa khoảng Yes và No này, khiến cho ta đau đầu suy nghĩ: nên chọn làm hay không. Và khoảng giữa Yes và No đó, mình tạm gọi là, khoảng “Okay”.

Okay, có phải bạn nghe rất nhiều chữ “okay” hằng ngày không?

Okay là viết tắt của All Correct, nhằm thể hiện sự đồng ý, đã hiểu, đã biết, đã thông qua. Nói chung, là không vấn đề gì thì được gọi là okay. Okay?

Okay, vậy tối nay 9h ở Ngã năm chuồng chó.

Chị thấy cái này okay nè, xuất file đi em.

Tao thấy cái đầm này okay á.

Mỗi lần chờ sếp duyệt file mà nghe chữ okay thì ai cũng thấy trong lòng mình okay. Tuy nhiên, có nhiều khi, chữ okay chẳng okay chút nào. Bởi: phạm vi của chữ okay quá rộng.

Ở giữa Yes và No, là một khoảng rất rộng chừa chỗ cho Okay. Bởi thế, vấn đề của chữ okay là ta không biết được mức độ đồng thuận của người nói đang ở mức nào, nếu họ không biểu hiện qua thái độ hay nét mặt. Họ nói okay, có thể là họ đang vui banh nóc, cũng có thể là đang nổi lửa trong lòng:

“Hmm, cũng okay.” Nghĩa là: không thích lắm, mà thôi kệ đi, go with the flow luôn.

“Thôi, tao thấy vậy cũng okay rồi.” – Okay = tạm được, khôgn quá hoàn hảo, mà thôi đừng làm nữa.

“Okay, thích thì chiều.” – Rất nhiều khi sẽ mang nghĩa là “mày tới số rồi đấy”.

Không chỉ dễ gây hiểu nhầm/ khó hiểu trong lời nói, chữ okay cũng làm lẫn lộn đến đời sống hẳn ngày. Rất nhiều thứ không tốt hẳn, cũng không tồi tệ hẳn, làm ta phân vân nên tiếp tục hay bỏ đi.

Thay vì vậy, mình chọn thay đổi chiến thuật một chút. Mình quyết định bỏ hẳn khoảng Okay ở giữa, và nâng độ khó lên cho chữ “Yes” thành “Fuck Yes”, nghĩa là “rất rất rất có”.

Như vậy, các lựa chọn trong cuộc sống, nếu không phải là một “fuck yes” với mình, nó sẽ đều là “không”.

Mình hay xem những nút “publish” hoặc “post” trên social media là nút “phóng tên lửa”. Trong những giây cuối cùng đếm ngược về 0, mình có tin rằng chiếc tên lửa này (một ẩn dụ cho mẩu tin/content/bài viết/chiếc video/…) có triển vọng bay cao bay xa hay không. Nếu tin, nghĩa là mình làm đủ tốt. Mình không cần kỳ vọng gì thêm nữa, chỉ việc quay trở lại sản xuất chiếc tên lửa tiếp theo. Còn nếu mình không tin, lưỡng lự, nghĩ là nó có thể bay hoặc có thể rớt, mình sẽ cho rằng thứ mình làm là không đáng làm.

Giống như ai đó từng nói: khi ta lưỡng lự giữa việc gì, thử tung đồng xu lên. Không quan trọng là đồng xu ấy sấp hay ngửa, mà quan trọng là lúc ta tung đồng xu lên, ta biết được mình muốn kết quả như thế nào.

Cuộc sống cần lý trí, nhưng đôi khi lý trí cũng mù loà. Những lúc này, mình thử để cảm tính quyết định bằng cách đếm ngược như phóng tên lửa: ba, hai, một, không.

error: Content is protected !!