Thilosophy

Học được gì từ chuyến đi Lào 12 ngày?

Chuyến đi solo travel đầu tiên, mình chọn Lào.

Tổng cộng 12 ngày, mình đã có nhiều thời gian để ngồi một mình, hoặc ngồi với một (hay một vài) người khác. Dù một mình hay nhiều mình, mình cũng đang học được một thứ gì đó.

Kết thúc hành trình, mình lại là một phiên bản mới hơn. Dưới đây là một vài thứ mình chiêm nghiệm được sau chuyến đi này.

Thứ nhất, lên kế hoạch là tốt, nhưng không cần quá chi tiết.

Giả sử cuộc đời chúng ta cần phải trải qua 1000 bước. Đối với mình, chỉ cần lên kế hoạch cho một vài bước kế tiếp là được. Ví dụ, ta đang ở bước 5, thì ta chỉ cần lên kế hoạch cho bước 6,7 hoặc 8 là được.

Trước chuyến đi, mình lên kế hoạch vào Google Slides dữ lắm. Định rằng đi tới ngày nào, mình sẽ mở slide đến ngày đó.

Kết quả: trong suốt 12 ngày, mình chưa hề mở Slides lên đọc. Bởi vì quá nhiều sự kiện bất ngờ xảy ra.

Trên chuyến tàu Laos China Railways, từ Vientiane đi Luang Prabang, mình gặp 3 người Việt Nam. Thế là mình nhập bọn luôn. Sau đó, 3 người bạn này về nước trước. Ngày hôm sau, mình lại gặp 1 người Đài Loan. Hôm sau nữa, mình lại gặp 1 người Trung Quốc…

Những cơ duyên này bẻ lái hành trình của mình đi theo những hướng khác. Thậm chí, nếu như bỏ qua yếu tố con người, thì chuyến đi của mình cũng bị ảnh hưởng bởi những yếu tố khác như sức khoẻ, thời tiết, giao thông,…

Điển hình là có hôm trời quá nắng nóng + trong người hơi mệt, mình quyết định không đi theo kế hoạch nữa mà về khách sạn nghỉ trưa.

Nói tóm lại, lại kế hoạch thì tốt, nhưng hãy vẫn cứ chừa chỗ cho sự linh hoạt.

Con chuột, con thằn lằn,.. ở Wat Xieng Thong.

Thứ hai, cuộc đời chúng ta giống một cái phao trôi trên dòng sông.

Mình thấy mình được ảnh hưởng bởi những người mình vô tình gặp. (À, tất nhiên là phải có chọn lọc chứ).

Giả sử mỗi người chúng ta là một cái phao, trôi lênh đênh trên dòng sông cuộc đời. Hầu như cái phao nào cũng có một đích đến cho riêng mình.

Tuỳ vào khả năng, sẽ có người thả trôi phao, thuận theo tốc độ chạy của sông mà trôi; nhưng cũng có người cật lực để đưa phao về một nơi đẹp đẽ mà họ muốn, thậm chí ngược dòng.

Trên đường đi, ta có thể sẽ đụng phải một cái phao khác. Và chính việc đó đẩy ta theo một hướng khác.

Khó có thể trôi trên dòng sông mà không đụng phải một cái phao nào đó. Bạn luôn sẽ phải đụng ít nhất một cái phao. Và mỗi một cái phao mà ta đụng trong đời, sẽ đẩy chúng ta đi theo một hướng nào đó khác đi một chút. Như ở điều đầu tiên mình đã nói: lên kế hoạch là tốt, nhưng hãy cứ chừa chỗ cho sự linh hoạt. Lúc cần phải linh hoạt, không khi nào khác, chính là khi ta đụng một cái phao nào đó.

Cuối cùng, cái hay của việc ghi chép lại

Trước khi bắt xe ra sân bay Wattay để về lại HCM, mình nhận được một bức thư. Không ai khác, người gửi là mình của hai tuần trước, 1 ngày trước khi chuyến đi bắt đầu.

Mình công nhận là mình thật sự mau quên. Nhờ có bức thư này, mình nhớ được mình trước chuyến đi như thế nào, và sau khi hoàn thành chuyến đi này, mình kỳ vọng sẽ thay đổi ra sao.

Mình viết tất cả những thứ vớ vẩn lẫn nghiêm túc trong bức thư đó. Rằng lúc này mặt mình đang bị thâm mụn thế nào, cảm giác trước khi bước vào chuyến đi ra sao, những gì xảy ra trong cuộc sống lúc này, và kì vọng của mình sau chuyến đi.

Kết quả sau 12 ngày lang thang bên đất Lào:

  • Mặt mình hết thâm hồi nào không hay. Vì bận đi chơi quá nên mất luôn thói quen xấu là đưa tay lên sờ mấy vết thâm mụn
  • Mọi thứ vượt ngưỡng kì vọng: có thêm nhiều bạn mới và nghe được nhiều câu chuyện hay.
  • Refresh!!! Cảm giác được gột rửa (theo nghĩa đen và nghĩa bóng). Bạn biết đấy, một truyền thống của lễ hội năm mới ở những nước theo Phật Giáo là té nước. Cảm giác được gột rửa theo nghĩa đen là khi bạn bị tạt ướt hết từ đầu xuống chân. Còn theo nghĩa bóng, là cảm giác bạn thấy mình được trở về như một đứa trẻ: không nghĩ quá nhiều, chỉ việc vui chơi, và không phân biệt người này người kia. Dù bạn là ai, bạn cũng sẽ bị té nước (trừ khi bạn làm căng, hoặc van xin, hoặc mặc áo mưa).
  • Và tất nhiên, khi quay trở lại với những việc đang làm, mình lại tìm thấy những hướng đi mới, những việc không cần làm nữa, và những thứ cần cố gắng cải thiện.

Nếu như mình không viết thư cho bản thân hồi 2 tuần trước, có lẽ mình đã quên béng việc mình đã từng như thế nào. Và bởi vậy, càng không biết mình đã thay đổi ra sao sau chuyến đi.

Cảm ơn Pi Mai Lao

Pi Mai Lao ở Luang Prabang vui quá trời quá đất.

Sau chuyến đi này, có lẽ năm nào mình cũng sẽ đi té nước ở đâu đó. Năm sau, có thể là Songkran (Thái Lan) hoặc Chol Chnam Thmay (Campuchia)…

Bởi chưa bao giờ mình thấy con người sát lại gần nhau như vậy. Người ta tạt nước bất kì ai trên đường. Thậm chí, họ cần trét bột lên mặt nhau như một lời chúc phúc. Khi mình thấy một người đang cầm sẵn thau nước chờ mình ở đằng trước, việc của mình không phải là chạy nhanh hơn, mà là đi chậm lại…

Cuộc đời, dù dài hay ngắn, cứ vui đi đã.

Sok Di Pi Mai!

Thi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!