Thilosophy

“Tôi bận… nhưng tôi chẳng làm gì”

Những ngày mình nhỏ xíu, ông nội mình hay bảo: “Bữa nào con nói ba mẹ dẫn con về nội chơi!”. Lúc nào mình cũng trả lời: “Dạ hoy, ba mẹ con hông rảnh”, một cách đầy tự hào.

Ngay lúc con nhỏ, mình đã ngấm ngầm mặc định rằng: bận bịu mới là chân lý sống, còn rảnh rỗi là nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Có bao giờ bạn ở trong trạng thái ngồi làm việc nhưng chẳng làm được việc gì ra hồn không?

Đó từng là mình.

Chính ông bà ta cũng có câu: “nhàn cư vi bất thiện”, nghĩa là “không có việc gì làm thì không tốt”. Bởi thế, mình từng rất ghét sự rảnh rỗi. Lúc nào mình cũng “đang làm gì đó”. Lúc nào mình cũng hustle, hustle, hustle!

Rồi mình kiệt sức… bởi làm những thứ vớ vẩn.

Mình sợ “ở không”, sợ “rảnh”, sợ “không làm gì”, nên cứ hở ra một ít thời gian, là mình lại cố lấp đầy nó bằng cách làm gì đó. Đó chính là nguyên nhân mà mình bắt đầu tìm đến những thứ vớ vẩn, thừa thãi, không đáng để làm.

Lúc nào, mình cũng có dáng vẻ của một người bận rộn, năng suất. Nhưng xét về mặt kết quả, mình chỉ đang bận rộn… không làm gì.

Mệt quá, mình quyết định không làm gì nữa. Chỉ làm những gì thật sự cần thiết, nghĩa là:

  • Việc nào không làm mà chết thì làm. Ví dụ: công việc chính mang thu nhập.
  • Việc nào không làm mà không chết, thì thôi khỏi làm. Khỏi ví dụ vì nhiều lắm.

Lão Tử nói: “Vô vi nhi vô bất vi”, nghĩa là “nếu bạn thấy ổn khi không làm gì thì không nên làm.” Mình rất tâm đắc với tinh thần này. Sau một thời gian dài tách mình ra khỏi cái con người “bận rộn” xưa cũ, mình xác định được:

  • Những việc quan trọng cần làm: làm tiếp.
  • Những việc quan trọng mới cần làm: bắt đầu làm
  • Những việc không quan trọng nữa: dẹp, khỏi làm.

Mình nghĩ, cứ tầm vài tháng, mình sẽ cố dành thời gian để nghỉ ngơi một chút, tách mình ra khỏi những gì mình làm một chút, để lọc ra những việc không quan trọng, không giúp ích, và đặc biệt, không mang lại niềm vui cho mình khi làm.

Khi ta ở trong trạng thái không làm gì, ta dần dần sẽ biết được mình cần làm gì.

Bởi vậy, những thứ sau đây thoạt nghe có vẻ vô ích/ tốn thời gian, nhưng thật ra là để người ta nhận ra thứ người ta nên làm, trong lúc “không làm gì”: gap year, thiền định, nghỉ hè, vân vân.

Khi ta ở trong trạng thái không làm gì, ta dần dần sẽ biết được mình nên và không nên làm gì. Còn khi mình đang trong trạng thái làm gì đó rồi, thì làm sao mình có đủ thời gian và năng lượng để biết mình cần làm gì nữa.

Và đặc biệt, với những người bạn thật sự yêu thương, đừng bao giờ bận-không-làm-gì với họ. Nếu rảnh, thì ghé thăm họ đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

error: Content is protected !!